
Hà Nội mùa này bừng nở những cánh hoa loa kèn, cô bán hàng khăng khăng gọi là hoa bách hợp!
TÌNH YÊU
Bao ngày qua, rồi bao ngày từng qua
Anh thấy em thật gần, thật đời
Anh biết cảm ơn đời sao, biết trả ơn đời thế nào
Mùa Xuân tràn căng nhiệt huyết
Đã thức dậy trong những khu rừng
Nhà cáo ló đầu khỏi mặt đất
Loài rắn nghiêng uống những giọt sương
Và anh đi bên em dưới tán lá
Giữa những rặng thông và thinh không tĩnh lặng
Lòng tự hỏi biết bao giờ, khi nào
Anh mới trả ơn đời được những may mắn này
Trong biết bao điều anh đã thấy
Em chính là người mà mắt anh muốn mãi ngắm nhìn
Chính da thịt em làm anh muốn vuốt ve mãi không thôi
Anh yêu nụ cười nồng nàn trái cam tươi của em
Anh rung động lặng ngắm em say nồng giấc ngủ.
Anh biết làm gì đây, hỡi em yêu, người anh yêu dấu
Anh nào biết người đời yêu nhau ra sao
Anh nào biết người ta đã yêu đương thế nào
Anh sống và nhìn ngắm em, yêu thương em
Lòng anh mãi yêu đương, tự nhiên như hơi thở vậy
Mỗi chiều hôm,hạnh phúc của anh càng nhân lên cùng em
"Nàng đâu rồi"- Anh cứ mãi hỏi
Khi đôi mắt em vụt biến
Nàng còn xa xôi bao lâu nữa, nghĩ tới mà lòng anh nhói đau
Lòng anh khổ sở, ngây ngô, thẫn thờ
Và em đến, rồi vụt lên tia chớp
Loang loáng trên những cây đào
Bởi vậy mà anh yêu em, mà cũng yêu chẳng bởi vì sao
Có biết bao nguyên do, mà nào đã đủ những lý do
Bởi tình yêu
vẫn vậy đó
Gắn bó mà bao la mơ hồ
Cụ thể và đắm say
Hân hoan và đau khổ
Bừng nở như muôn ánh sao
Như nụ hôn chẳng thể nào đo đếm được
Bởi vậy mà anh yêu em, mà cũng yêu chẳng bởi vì sao
Có biết bao nguyên do, mà nào đã đủ những lý do
Bởi tình yêu
vẫn vậy đó
Gắn bó mà bao la mơ hồ
Cụ thể và đắm say
Hân hoan và đau khổ
Bừng nở như muôn ánh sao
Như nụ hôn chẳng thể nào đo đếm được"
(Amor - Love)