
Hỡi em yêu xin em yên lặng
Hỡi em yêu xin em yên lặng
Như thể em vắng mặt
Và em nghe tiếng anh từ xa xôi
Và giọng nói em chẳng chạm nổi tới anh rồi
Như thể đôi mắt em đã bay vào xa khuất
Như thể một nụ hôn khóa môi em siết chặt
Như thể tâm hồn anh chật chội ngổn ngang
Vẫn có em ngời rạng vươn sang
Em khỏa lấp hồn anh
Hòa quyện mãi sắt son trong một
Như cánh bướm đảo chao muôn ảo mộng
Em là tiếng Sầu Muộn đọng trên môi
Hỡi em yêu xin em yên lặng
Như thể em quá đỗi xa xôi
Dường như em còn thở than khôn nguôi
bằng giọng loài bướm gù lên tiếng chim câu
Và em nghe tiếng anh vọng về từ rất sâu
Mà giọng nói chẳng tới bên em được
Hãy cho anh tới bên cùng em trong yên lặng
Và để anh thầm thì tâm sự cùng em với lặng thinh
Rạng ngời như thể ánh đèn rọi sáng màn đêm
Giản đơn như nhẫn lồng tay, ngón nhỏ
Em nhòa vào như màn đêm
Yên lặng và sáng tỏ
Thật lặng yên như thể một vì sao
Xa xôi mà dịu dàng quá đỗi
Hỡi em yêu xin em yên lặng
Như thể em vắng mặt
Xa xôi và chìm trong đau khổ
Như thể em đã chết đi trong lòng
Rồi chỉ cần em làm một điều thôi, chỉ cần CƯỜI là đủ
Và anh hạnh phúc
Hạnh phúc rằng đời chẳng buồn đến vậy
Tham khảo
http://hellopoetry.com/poem/i-like-for-you-to-be-still/
http://machukoy1.multiply.com/journal/item/13?&show_interstitial=1&u=%2Fjournal%2Fitem