
Soneta XXII
Em yêu dấu, đã bao lần anh cứ yêu thương em dù chẳng hề thấy em, dù chỉ trong ký ức
Anh chẳng nhận ra em đang nhìn anh, chẳng quen biết em, nàng nhân mã bất kham
dẫu bơ vơ vẫn không thôi bừng lên lúc ban trưa bỏng cháy
Nhưng anh yêu em chỉ bởi hương lúa mì dịu hiền thân quen từ em
Hoặc có lẽ anh đã nhìn thấy em, tưởng như em đang nâng ly rượu
ở Angol*, dưới ánh trăng sáng một đêm hè
hay em chính là đường cong uốn lượn trên cây đàn ghi ta trong tay anh
giữa đêm sâu, trào dâng âm thanh bao la biển cả?
Anh yêu em mà nào anh có hay, anh kiếm tìm em hoài trong ký ức
Anh vác ngọn đèn, lẻn vào bao ngôi nhà, rọi tìm hình bóng em
Dù anh vẫn nhớ như in dáng hình em trong mắt. Và thốt nhiên
khi em về đây ngay bên anh cho anh chạm tới em, và cuộc đời anh
ngừng lại: em bằng xương thịt trước mắt anh, em chiếm ngập hồn anh
Như nữ hoàng quyền uy, như lửa rực cháy trong rừng sâu, trong vương quốc của em
(* Angol là một thành phố ở phía Nam Chi-lê, vùng Arauco)
