3/14/2012

Soneto XXII - La cintura de aquella guitarra

La cintura de aquella guitarra

Soneta XXII

Em yêu dấu, đã bao lần anh cứ yêu thương em dù chẳng hề thấy em, dù chỉ trong ký ức
Anh chẳng nhận ra em đang nhìn anh, chẳng quen biết em, nàng nhân mã bất kham
dẫu bơ vơ vẫn không thôi bừng lên lúc ban trưa bỏng cháy
Nhưng anh yêu em chỉ bởi hương lúa mì dịu hiền thân quen từ em

Hoặc có lẽ anh đã nhìn thấy em, tưởng như em đang nâng ly rượu
ở Angol*, dưới ánh trăng sáng một đêm hè
hay em chính là đường cong uốn lượn trên cây đàn ghi ta trong tay anh
giữa đêm sâu, trào dâng âm thanh bao la biển cả?

Anh yêu em mà nào anh có hay, anh kiếm tìm em hoài trong ký ức
Anh vác ngọn đèn, lẻn vào bao ngôi nhà, rọi tìm hình bóng em
Dù anh vẫn nhớ như in dáng hình em trong mắt. Và thốt nhiên

khi em về đây ngay bên anh cho anh chạm tới em, và cuộc đời anh
ngừng lại: em bằng xương thịt trước mắt anh, em chiếm ngập hồn anh
Như nữ hoàng quyền uy, như lửa rực cháy trong rừng sâu, trong vương quốc của em

(* Angol là một thành phố ở phía Nam Chi-lê, vùng Arauco)

3/13/2012

XVIII - Aquí te amo

The open heart

Nơi đây tôi yêu em

Trong bóng đêm của những rặng thông, cơn gió tự gỡ rối tơ lòng
Mặt trăng tỏa ánh sáng dát vàng lên mặt nước phiêu bồng
Trong ánh sáng ban ngày, vạn vật tề tựu, rượt đuổi nhau.

Tuyết cuốn tung những khuôn hình nhảy múa
Một bóng hải âu khoác cánh bạc lướt qua từ phía Tây
Đôi khi một cánh buồm. Những vì sao, cao tít trên cao
hoặc một cây thánh giá đen trên tàu
Đơn độc.

Đôi khi tôi tỉnh giấc quá sớm, và thậm chí lúc linh hồn vẫn còn ướt át
Xa xa biển dội âm thanh và tiếng biển vọng lại
Một bến đỗ

Nơi đây tôi yêu em
Nơi đây tôi yêu em bất chấp bao lạnh lùng buốt giá
Có lúc những nụ hôn của tôi lạc lõng giữa những con thuyền nặng nề
lết lê vượt qua đại dương bơ vơ không bến bờ
Tôi thấy chính mình bị lãng quên như bao mỏ neo cũ mòn han gỉ

Và những cầu tầu buồn rầu khi chiều hôm chùn chân ghé lại nghỉ
Cuộc đời tôi trào dâng chuỗi mệt mỏi, đói khát, vô định
Tôi chỉ yêu những gì mình không có. Em giờ quá xa vời
Cơn chán chường đang vật vã trong hoàng hôn trầm buồn bã
Nhưng rồi màn đêm buông rơi và cất tiếng hát cùng tôi

Mặt trăng hiện lên như giấc mơ tròn vành vạnh
Những ngôi sao sáng lấp lánh nhất nhìn tôi bằng ánh mắt của chính em
Và khi tôi yêu em, rừng thông đang reo trong gió
cũng muốn cất tiếng ca gọi tên em trong từng chiếc lá nhọn mảnh mai.

(Đã trở lại với thơ của PN, như trở lại với bao la sóng biển ... nhưng mất nhiều cảm xúc để diễn dịch tâm trạng từ những bài thơ)