
Soneto LXVI
Anh tưởng không yêu em mà rồi lại chỉ yêu em
Anh yêu em mãi tới khi sẽ chẳng yêu em
Khắc khoải từ đợi chờ sang chẳng muốn đợi chờ em nữa
Trái tim anh chuyển từ băng giá lạnh lùng sang lửa nồng bỏng cháy
Anh yêu em bởi vì rằng chính em là người anh thương yêu
Anh hờn ghét em khôn nguôi, và vì nỗi hờn ghét ấy anh lại cầu mong
phương cách đưa tình yêu của anh tới tận bên em
Bởi vì rằng chẳng nhìn thấy em mà anh mù quáng yêu em
Có lẽ ánh nắng của mặt trời Tháng Giêng sẽ thiêu rụi
cả trái tim anh bằng những tia sáng vô cùng tàn nhẫn
đánh cắp chiếc chìa khóa mở cửa thế giới bình yên của anh
Trong giai đoạn này của mối tình, anh là kẻ
sẽ lụi tàn, kẻ duy nhất như vậy, và anh sẽ lụi tàn trong mối tình bởi vì anh yêu em
Bởi vì anh yêu em, Em yêu dấu, bằng mối tình bùng cháy trong lửa và máu