
Tôi biết thơ của Pablo Neruda từ những khởi đầu nhạt nhòa, cho đến một ngày tôi đọc bản Sonnet XVII của ông bắt đầu với câu "I do not love you ..." nhưng cũng từ đó, tôi bắt đầu yêu thơ của ông. Nhu cầu ấy giống như chính câu nói tôi đã xem trong bộ phim nói về ông, Il Postino (Người đưa thư):
Poetry doesn't belong to those who write it; it belongs to those who need it.
Dần dần, tôi bắt đầu thích dịch những bài thơ của ông sang Tiếng Việt và hơn thế, tôi bắt đầu ước mình biết Tiếng Tây Ban Nha để có thể đọc thơ của ông bằng chính ngôn ngữ ông viết. Nhưng trong bộ phim cũng có câu nói:
When you explain poetry, it becomes banal. Better than any explanation is the experience of feelings that poetry can reveal to a nature open enough to understand it.
Hình như tôi cũng có nhu cầu rất cần thiết với thơ của ông: hiểu được, cảm nhận được, thấy được, diễn giải được, bày tỏ được ...
Tôi hy vọng sẽ biết và hiểu nhiều hơn về ông, nhất là thơ của ông. Và vì vậy, tôi đã bắt đầu hình thành sơ khởi một không gian Thơ Pablo Neruda. Tôi gọi đó là những bước chân trên cát, những bước chân in dấu, và có thể có lúc tôi như hạt cát kia cảm nhận được dấu ấn của những bước chân ... để những vần thơ của cuộc đời được lưu lại dấu chân ...
Nếu có khi bạn ngồi bên bờ biển, mắt nhắm nghiền,chỉ nghe tiếng sóng xô, tiếng gió vi vu, bạn sẽ cảm thấy được nhiều điều. Và cũng có thể, đến một lúc tôi nhắm nghiền hai mắt mà vẫn có thể mỉm mủm cười bởi tôi thấy được biển, cuộc đời buồn vui, sướng khổ và cả những vần thơ mãnh liệt của ông.
Khi đọc thơ của Pablo Neruda, tôi cảm nhận được ngôn ngữ rất đẹp của ông và một tình yêu thật thiết tha, mãnh liệt với thơ, với ngôn ngữ, với những miền đất quốc gia, với thiên nhiên, và tất nhiên là với những người phụ nữ mà ông hết lời ngợi ca vẻ đẹp của họ. Tôi xin được đặt tên cho Góc thơ Pablo Neruda của mình là "Tiếng yêu đẹp nồng cháy".
Xin khởi đầu những lời thơ bằng bản Sonnet số VIII của ông
Khúc So-nê số 8
Nếu đôi mắt em không được kết từ dịu dàng ánh trăng
Từ mịt mờ đất bụi, từ bề bộn công việc và lửa rực của một ngày
Trong gông cùm em vẫn thoăn thoắt như thiên thần lượn bay
Nếu như em chẳng hề long lanh hổ phách của một tuần
Không phải vì khoảnh khắc lóng lánh ánh vàng
Khi mùa thu len lén leo theo dây men lên bờ tường
Nếu em không phải là ổ bánh, thơm đượm hương trăng
Nhào trộn, hất bột lên khắp trời cao
Ôi, em dấu yêu vô ngần, chẳng vì thế mà anh hết yêu em
Nhưng trong vòng tay của em, anh đã ấp ôm cả trần gian
Cát bụi, thời gian, cây cỏ, mưa sa
Và tất cả vạn vật tồn tại cho anh được cùng sống
Chẳng mảy may chuyển động, anh vẫn thấy tất cả
Từ trong em, anh thấy tất thảy vạn vật tràn căng nhựa sống
No comments:
Post a Comment