
Những bông hồng vàng tươi tắn làm thành miệng cười xinh (-:
Khúc so-nê XVII
Anh không yêu em như thể em tựa bông hồng lộng lẫy hay đá quý long lanh (*)
hay bông cẩm chướng viền cánh đỏ rực những tia lửa sáng lóe
Anh yêu em như thể góc khuất âm u cũng tràn bao yêu thương lặng lẽ,
đầy bí mật như nỗi trầm lặng giữa bóng tối và tâm hồn.
Anh yêu em như thân cây kia đơm những đóa hoa chưa từng nở mà vẫn
e ấp mang tia sáng của những cánh hoa ẩn mình chờ hé
Nhờ tình em, cây và hoa dâng hương bện quyện mạnh mẽ
Vụt bay khỏi lòng đất, ẩn trong góc khuất hình hài anh
Anh yêu em chẳng biết bắt đầu từ đâu, từ khi nào, ra làm sao
Anh yêu em thẳng thật, giản đơn, chẳng còn chút kiêu hãnh
Thế nên anh yêu em bởi anh chẳng còn biết yêu cách nào hơn
để rồi chính anh và cả em bỗng như chẳng còn mảy may tồn tại
thật gần trong nhau như tay em trên ngực anh chính thành tay anh
thật gần trong nhau như đôi mắt em khép mi khi anh đắm chìm vào giấc mơ
Sonnet XVII - Pablo Neruda
(* Nhân chút cơ duyên gặp gỡ, chia sẻ cùng bạn Khánh Ngọc, về sự tương phản của khổ thơ đầu, nhà thơ không yêu đương bởi vẻ lộng lẫy rực rỡ của người con gái mà chính vì vẻ đẹp trầm lắng mà đôi khi nàng giấu trong góc khuất nhất. Thơ của PN rất khó diễn giải, nhưng người ta cũng không thể chỉ đơn thuần diễn giải mà chỉ có thể cảm nhận và chia sẻ bằng cảm xúc và kinh nghiệm của mình mà thôi ...) Giống như câu bạn Ngọc đã nhắc lại "Cuộc đời là những người ta gặp và những điều bạn tạo ra cùng họ”. Thơ có lẽ cũng là những cảm xúc ta đã nhận và tạo ra từ cảm xúc ấy nữa.
No comments:
Post a Comment