4/14/2012

Điệu van-xơ của đêm trăng bình yên

Stop for the moon

Soneto VXXIX

Em yêu dấu, khi đêm xuống, hãy bện chặt trái tim em vào tim anh
để trong mơ,hai trái tim đôi ta sẽ đánh bại bóng đêm
như tiếng trống kép rền vang trong rừng sâu
dội vào bức tường ken dầy lá ẩm mục

Cuộc viễn du trong đêm: là ngọn lửa đen huyền say ngủ
cắt đứt những sợi dây nho của đất
chính xác như đầu tàu hỏa kéo cả đoàn tàu
chở đầy bóng đêm và những tảng băng trong vô tận

Em yêu dấu, hãy buộc anh vào những chuyển động trong veo
tới nhịp đập tim em miệt mài trong lồng ngực
với đôi cánh thiên nga vụt bay khỏi làn nước động

để giấc ngủ của đôi ta đáp trả những câu hỏi tận xa xôi
của sao trời bằng chiếc chìa khóa duy nhất
mở cánh cửa duy nhất bị bóng đêm khép chặt

Soneto LXXX

Em yêu dấu, anh trở về đây sau bao đớn đau và muôn dặm trường lặn lội
về với giọng hát của em, và đôi tay em lướt trên cây đàn ghi-ta
về với ánh lửa,cắt ngang mùa thu bằng những nụ hôn
về với đêm khuya bao trùm một vòng tròn rộng ôm lấy bầu trời

Anh cầu nguyện cho muôn người có bánh mì và quyền lợi
cầu nguyện cho những công nhân thiếu tương lai có được mảnh đất
mong sao anh không phải hiến máu hay lời ca để đổi lấy bình yên
Nhưng anh thà đánh đổi tính mạng anh chứ không đời nào từ bỏ tình em bao yêu dấu

Vậy: hãy chơi điệu van-xơ của đêm trăng bình yên
Điệu hò đò lướt trên giai điệu êm mượt của cây đàn ghi-ta
cho đến khi tâm trí anh rệu rã, chìm vào giấc mơ

bởi muôn đêm trằn trọc mất ngủ suốt cuộc đời anh đã bện thành
bến đỗ trong rừng sâu nơi đôi tay em trú ngụ và lượn bay
suốt đêm thâu canh giấc sâu cho những kẻ mộng du còn mãi ngủ say

(Đêm rất cần bình yên cho giấc mộng hiền)

4/10/2012

Để hơi thở đêm khép vòng tay ôm ấp

Lạc


Soneto VXXXI


Và giờ đây em là của anh. Em hãy thảnh thơi để giấc mơ của em ngả vào trong anh
Yêu thương, và khổ đau và những bộn bề công việc đều cần yên giấc, lúc này
Đêm tối đã quay những vòng bánh xe vô hình
Em trong trẻo tựa hổ phách bên anh say giấc nồng

Em yêu dấu, không ai khác có thể tới được giấc mơ của anh.
Đi thôi, chúng mình sẽ cùng nhau, vượt dòng nước của thời gian
Không ai khác sẽ cùng anh chạy dài theo những chiếc bóng
chỉ mình em thôi, mãi mãi xanh tươi, mãi mãi ánh dương, mãi mãi ánh trăng

Bàn tay em đã xòe mở những ngón tay mảnh dẻ
và để những giọt nước rỏ dịu dàng rơi rớt
Đôi mắt em khép lại như đôi cánh xám, và anh chuyển động

theo sau, theo dấu làn nước em cuốn theo, đang cuốn
anh đi. Đêm tối, trái đất và cả cơn gió đang xoay vần trong vòng quay số phận.
Thiếu vắng em, anh chỉ còn là nỗi hư vô như một giấc mơ của em thôi.



Soneto VXXXII


Em yêu dấu, khi cánh cửa của đêm tối khép lại
Em hãy xuyên màn đêm đen đến với anh
Khép lại mộng mơ, em mang thiên đường vào đôi mắt anh
Chảy dài như dòng sông mênh mông trong huyết mạch của anh

Giã biệt ánh sáng nghiệt ngã của ngày đang rệu rã rơi
vào chiếc bị của quá khứ, ăn mày dĩ vãng từng ngày
Giã biệt những tia sáng của đồng hồ và trái cam
Ôi, bóng đêm, người bạn lâm thời, xin mời vào!

Trên con thuyền này, làn nước này, cái chết này, sự sống này,
Chúng mình lại hội ngộ, trong giấc nồng, hồi sinh
Chúng mình là cuộc hôn nhân đầy nhiệt huyết của Màn Đêm

Anh không biết ai, ai còn, ai mất, ai thảnh thơi, ai trằn trọc
nhưng chính trái tim của em đã đem
bao ngọt ngào của bình minh, vào trong lồng ngực ấm của anh

4/08/2012

Tu venias - Ngày em đến

Sóng bạc đầu>


Tu venias
YOU WOULD COME
(Trích trong phần Phẫn nộ của Tập thơ Những vần thơ của Vị Tướng)

Em không bắt anh phải chịu khổ đau
mà chỉ phải hy vọng

Trong những giờ khắc
rối ren,đầy
những hoài nghi
khi
tâm hồn anh kiệt quệ và chới với,
em đã tới bên anh
Em đã tới bên anh với thân thể trơ trọi, trầy xước
Em đến bên giường anh, người đẫm máu
cô dâu hiền thảo của anh,
và rồi
suốt cả đêm thâu chúng ta
mộng du
Và khi chúng ta tỉnh dậy
em lại vẹn nguyên và tươi mới
như thể luồng gió cuồn cuộn ước mơ
đã nhóm những tia lửa
tươi mới rạng ngời trên mái tóc em
và đã nhúng hình hài em vào lúa mì
và bạc trắng để cho cơ thể em tỏa sáng chói lòa

Em yêu dấu, anh không phải chịu khổ đau
mà chỉ hy vọng vì em
Em đã làm rung động trái tim anh
và ánh nhìn của em ngày ấy
đã chạm vào miền sâu thẳm
để đại dương nơi anh chìa vòm ngực ấm cho em tựa vào
Em đã phải thoát ra khỏi làn nước
trong veo như giọt nước
được sóng dâng tới trong đêm

Cô dâu hiền thảo của anh, em đã phải nhận cái chết
và đã được phục sinh, anh đã chờ đợi em
Anh không phải chịu khổ đau khi anh kiếm tìm em
Anh biết em sẽ đến
một người phụ nữ mới, với những phấm chất chưa từng có
mà anh ngưỡng mộ
với đôi mắt, đôi tay và miệng môi của em
nhưng với một trái tim khác
đã đập bên anh mỗi ban mai anh tỉnh giấc
như thể trái tim ấy vẫn luôn ở đó
đập chung nhịp tim anh mãi mãi.

IV - Ban mai tràn đầy



IMAG2160

The morning is full (Bản dịch nháp *)

Ban mai phủ đầy bão tố
giữa lòng mùa hạ

Những đám mây trôi thẫn thờ như những chiếc khăn trắng vẫy lời chia ly
Làn gió, rong chơi, cũng vẫy cánh tay đưa lời tạm biệt

Con tim yêu thương bạt ngàn của làn gió
thổi trên cao theo nhịp thầm lặng của yêu thương

Vang vọng trong cành lá, giai điệu tuyệt diệu và du dương
như ngôn ngữ tràn đầy ca khúc và những trận chiến

Làn gió vội vã cướp trắng những chiếc lá khô khỏi cành
làm chệnh hướng bay những mũi tên nhắm bắn loài chim

Làn gió xô ngã chính mình trong làn sóng trầm
và những vật thể không trọng lượng, và những ngọn lửa chao nghiêng

Chuỗi nụ hôn của nàng vỡ tan và chìm đắm
Tới tấp đập vào cánh cửa của gió mùa hè



Trời xanh của giọt sương mai dưới mầm cây mầm nắng

(Buổi sáng tràn cảm xúc, tưởng rằng hiểu được bài thơ này, nhưng càng dịch càng thấy ngôn từ bế tắc, tạm viết ý ra vậy)