9/24/2013

Nhớ mùa thu

Fall in Santiago

Anh nhớ dáng em như em đã ở đó cùng mùa thu đã qua
Em đội chiếc mũ xám, và trái tim hiền lặng lẽ
Nhưng trong đôi mắt những ánh lửa của hoàng hôn vẫn bừng mãi
Và những chiếc lá vàng chao rơi bên dòng nước hiền chảy giữa tâm hồn em

Em nắm chặt tay anh, như những dây leo vươn mình bám chặt tường cao
Những chiếc lá gom đầy giọng nói của em, sao thật khoan thai, hiền hòa
Ngọn lửa bùng cháy đến nao lòng, thiêu đốt cơn khát của anh
Và những bông lan dạ hương xanh quấn quýt vây bủa hồn anh

Anh tưởng như đôi mắt em đang dõi trông hờ hững, và mùa thu rời bước nhạt nhòa
Chiếc mũ xám, giọng nói thỏ thẻ tiếng chim, và trái tim mênh mông mái nhà ấm áp
hướng tới nơi những khát khao thẳm sâu kia cho anh trú ẩn
và những nụ hôn của anh buông rơi, hạnh phúc, hân hoan như ngàn đốm than hồng

Khung trời từ một con thuyền, cánh đồng nhìn từ những ngọn đồi
Ký ức về em trộn ngào đầy ánh sáng, khói sương và mặt hồ nước phẳng lặng
Xa xa vượt khỏi tầm mắt của em, vươn thật xa, đêm thu đang bừng sáng
Những chiếc lá mùa thu khô cong đang xoay vòng chao liệng trong tâm hồn em

I remember you as you were in the last autumn.
You were the grey beret and the still heart.
In your eyes the flames of the twilight fought on.
And the leaves fell in the water of your soul.

Clasping my arms like a climbing plant
the leaves garnered your voice, that was slow and at peace.
Bonfire of awe in which my thirst was burning.
Sweet blue hyacinth twisted over my soul.

I feel your eyes traveling, and the autumn is far off:
Grey beret, voice of a bird, heart like a house
Towards which my deep longings migrated
And my kisses fell, happy as embers.

Sky from a ship. Field from the hills:
Your memory is made of light, of smoke, of a still pond!
Beyond your eyes, farther on, the evenings were blazing.
Dry autumn leaves revolved in your soul. - PN

8/01/2013

Soneto IX

IMG_8652

IMG_8771


So-nê số IX



Nơi ấy những con sóng biển vỡ òa, dội lên những phiến đá ngạo nghễ
Ánh sáng rạng ngời lên, thắp sáng cánh hoa hồng
và eo biển khép những con sóng cong cong hình nụ hoa
thành một giọt muối xanh, long lanh rơi rớt

Ôi, đóa mộc lan trắng muốt nở rạng rỡ từ bọt biển
Vụt thoáng qua như sóng từ, bừng nở từ chết chóc
và Tan Biến - Hiện Sinh, Hư Vô - Vĩnh Cửu
hạt muối vỡ, giọt sóng sánh ngời rạng của biển cả

Anh và em, em yêu dấu, chúng ta cùng nhau đóng dấu Nỗi Lặng Thinh
khi đại dương phá hủy những tượng đá Vĩnh Cửu
đánh sập những tòa tháp trắng xóa, vút lên hoang dại

Chính bởi khung cửi dệt muôn lớp sợi vô hình
đang phi mã trên sóng nước, lên bãi cát miên man
Chỉ tình yêu của đôi ta giữ lại được chút dịu dàng khó nhọc

Tham khảo Bản Tiếng Anhbản Tiếng Tây Ban Nha

IMG_8651
Phần mộ chung của Pablo Neruda và Matilde Urrutia

1/09/2013

Hỡi em yêu xin em yên lặng

Silent

Hỡi em yêu xin em yên lặng

Hỡi em yêu xin em yên lặng
Như thể em vắng mặt
Và em nghe tiếng anh từ xa xôi
Và giọng nói em chẳng chạm nổi tới anh rồi
Như thể đôi mắt em đã bay vào xa khuất
Như thể một nụ hôn khóa môi em siết chặt
Như thể tâm hồn anh chật chội ngổn ngang
Vẫn có em ngời rạng vươn sang
Em khỏa lấp hồn anh
Hòa quyện mãi sắt son trong một
Như cánh bướm đảo chao muôn ảo mộng
Em là tiếng Sầu Muộn đọng trên môi

Hỡi em yêu xin em yên lặng
Như thể em quá đỗi xa xôi
Dường như em còn thở than khôn nguôi
bằng giọng loài bướm gù lên tiếng chim câu
Và em nghe tiếng anh vọng về từ rất sâu
Mà giọng nói chẳng tới bên em được
Hãy cho anh tới bên cùng em trong yên lặng
Và để anh thầm thì tâm sự cùng em với lặng thinh
Rạng ngời như thể ánh đèn rọi sáng màn đêm
Giản đơn như nhẫn lồng tay, ngón nhỏ
Em nhòa vào như màn đêm
Yên lặng và sáng tỏ
Thật lặng yên như thể một vì sao
Xa xôi mà dịu dàng quá đỗi

Hỡi em yêu xin em yên lặng
Như thể em vắng mặt
Xa xôi và chìm trong đau khổ
Như thể em đã chết đi trong lòng
Rồi chỉ cần em làm một điều thôi, chỉ cần CƯỜI là đủ
Và anh hạnh phúc
Hạnh phúc rằng đời chẳng buồn đến vậy

Tham khảo
http://hellopoetry.com/poem/i-like-for-you-to-be-still/
http://machukoy1.multiply.com/journal/item/13?&show_interstitial=1&u=%2Fjournal%2Fitem