

So-nê số IX
Nơi ấy những con sóng biển vỡ òa, dội lên những phiến đá ngạo nghễ
Ánh sáng rạng ngời lên, thắp sáng cánh hoa hồng
và eo biển khép những con sóng cong cong hình nụ hoa
thành một giọt muối xanh, long lanh rơi rớt
Ôi, đóa mộc lan trắng muốt nở rạng rỡ từ bọt biển
Vụt thoáng qua như sóng từ, bừng nở từ chết chóc
và Tan Biến - Hiện Sinh, Hư Vô - Vĩnh Cửu
hạt muối vỡ, giọt sóng sánh ngời rạng của biển cả
Anh và em, em yêu dấu, chúng ta cùng nhau đóng dấu Nỗi Lặng Thinh
khi đại dương phá hủy những tượng đá Vĩnh Cửu
đánh sập những tòa tháp trắng xóa, vút lên hoang dại
Chính bởi khung cửi dệt muôn lớp sợi vô hình
đang phi mã trên sóng nước, lên bãi cát miên man
Chỉ tình yêu của đôi ta giữ lại được chút dịu dàng khó nhọc
Tham khảo Bản Tiếng Anh và bản Tiếng Tây Ban Nha

Phần mộ chung của Pablo Neruda và Matilde Urrutia