2/25/2012

SONETO XI - buscándote, buscando tu corazón caliente

<Tóc gió tung bay

So-nê số XI - Anh tìm kiếm em, và trái tim em bỏng cháy


Anh khao khát làn môi, giọng nói và mái tóc của em
Bơ vơ ngẩn ngơ trên đường phố, anh đói khát, lặng câm
Bánh mì chẳng làm anh ấm bụng, ban mai khiến anh sạn chai, suốt ngày dài
anh kiếm tìm theo nhịp rệu rã của bước chân em mơ hồ xa xăm

Anh khát khao nụ cười ngọt ngào của em
đôi tay em còn rực màu vụ mùa bội thu
Anh thèm cả những đường gân xanh xao của ngón tay em
Anh muốn cắn vào thịt da như khi nếm trái hạnh nhân

Anh muốn hớp lấy từng tia nắng đùa giỡn trên cơ thể mỹ miều của em
cả mũi em đầy quyền uy trên khuôn mặt kiêu hãnh
Anh muốn nuốt chửng bóng hàng mi chớp chớp trên mắt em

Và anh cồn cào trong cơn đói khát, bắt hơi trong ánh mờ lúc hoàng hôn
tìm kiếm em, và trái tim em bỏng cháy
như con báo hoang dã lạc giữa thành Quitratue.
SONETO XI


2/24/2012

Rain - Khoảng trời đêm bé nhỏ

Giấu đêm vào trong tóc

Rain
(nhân đọc MưaSuối tóc của Quang Dũng trong một ngày tuyết rơi thật nhẹ rồi bỗng rồi tan như mưa)

Bản tiếng Tây Ban Nha La iluvia (Rapa Nui)


Mưa (ở Rapa Nui)
KHÔNG, tốt nhất là Nữ Hoàng không nhận ra
khuôn mặt em, hỡi em yêu,
thế mới ngọt ngào hơn những ký hiệu nổi, và sức nặng
từ suối tóc của em chảy tràn cánh tay anh. Em có nhớ
loài cây ở Mangareva có những bông hoa rơi
trên tóc em? Những ngón tay này không giống như
những cánh hoa trắng: hãy nhìn xem, chúng giống như rễ cây
Chúng giống như những mỏm đá mà loài thằn lằn
trườn qua. Đừng sợ hãi, chúng ta sẽ đợi cho mưa đổ xuống, trút bỏ áo quần,
và cơn mưa, như đã từng rơi xuống Manu Tara.

Nhưng ngay khi những hạt mưa bắt nhịp quen thân trên tảng đá
mưa rớt xuống đôi ta, gột rửa thật dịu dàng
trôi vào bóng đêm hư vô dưới hố sâu
của Ranu Raraku. Và vì vậy
em đừng để những ngư dân hay những bóng nước soi thấy bóng dáng em
Hãy vùi bầu ngực em bỏng cháy kề nơi môi anh
Và hãy để suối tóc của em biến thành khoảng trời đêm bé nhỏ trong anh
Một vầng trời đêm đượm hương thơm ẩm ướt ôm choàng lấy anh.

Trong đêm, anh mơ thấy đôi ta là hai thân cây
lớn lên bên nhau, quấn quýt chặt bầu rễ
và em biết rằng mưa và đất như miệng môi anh
bởi hai ta cùng lớn lên từ mưa và đất. Đôi khi
anh nghĩ rằng đôi ta sẽ ngủ yên cùng Thần Chết
tận sâu thẳm của đôi chân nổi cộm kia, đang nhìn ra
đại dương đã mang hai ta tới đây để bồi đắp, bện kết những yêu thương

Đôi tay anh chẳng phải sắt đá khi gặp được em rồi, nước
của biển đang chảy tràn trên tay như tấm lưới, và giờ đây
nước và đá giữ lại những hạt giống, những bí mật.

Trút hết xiêm áo, em say ngủ, yêu thương anh: trên bờ biển
em như hòn đảo: tình yêu của em đầy bối rối, tình yêu của em
đầy bất ngờ, trốn trong hang sâu của những giấc mơ,
giống như những đợt sóng trào dâng quanh đôi ta.

Và khi anh cũng ngả lưng chìm vào giấc ngủ
chìm đắm trong tình em, trút bỏ áo quần,
đặt tay anh lên ngực em lắng nghe nhịp đập
theo nhịp mưa rơi ướt đầm bầu ngực em.

2/23/2012

Tus Manos - Đôi tay em

The praying hands - Năm Tân Mão "Mạnh Mẽ, Mặn Mà, May Mắn Mỹ Mãn"



Đôi tay em
(Trích trong phần Dấu Yêu của Tập thơ Những vần thơ của Vị Tướng)

Em yêu dấu, khi em hướng về anh
Đôi tay em mang những gì tới vậy?
Sao đôi bàn tay dừng lại
trên môi anh, thật bất ngờ
Sao anh biết rõ đôi tay em
như thể trước đó
Anh đã chạm vào
như thể trước khi hiện hữu
đôi tay đã tìm đường tới
vầng trán anh, vòng khép chặt lưng anh.
Rồi dịu dàng đến khẽ khàng
Đôi bàn tay tung cánh lướt thời gian
trên đại dương và làn khói sương
của mùa Xuân
Và khi em đặt
đôi bàn tay lên ngực anh
Anh biết đôi cánh ấy
là của loài chim câu vàng rực
Anh biết chất đất sét ấy
và sắc vàng óng ả của lúa mì ấy
Tháng năm của đời anh
như những con đường trải dài trong kiếm tìm
như bước chân chênh vênh trên bậc cầu thang
như cú vượt gian nan qua mỏm đá ngầm
Những đoàn tàu cản bước anh tiến về phía trước
Luồng nước xoáy vẫy gọi anh
trên con đường đầy nho
như thể anh đã chạm vào em
Bỗng nhiên, gỗ từ thân cây mộc mạc
kết nối anh và em
Cây hạnh nhân thức tỉnh gọi mời
những dịu dàng trong em ẩn náu
cho tới khi đôi tay em
siết vòng tay ôm ấp sát ngực anh
như đôi cánh bay
thu vào khi khép lại một hành trình

2/22/2012

XVI - In my Sky at Twilight

Happy Blue Friday - Trời xanh mây trắng như bông

Poema de Amor IV
(Bài thơ này là có ảnh hưởng từ bài thơ số 30 trong tuyển tập thơ Người làm vườn (The gardener) của Rabindranath Tagore)

Tít cao trên bầu trời hoàng hôn, em là mây trắng
Sắc màu và hình dáng của em, tôi hằng dấu yêu
Em là của tôi, em thuộc về tôi, hỡi người yêu dấu có đôi môi dịu ngọt
Những giấc mơ bất tận của tôi thở mãi, quấn quýt vào cuộc đời em

Ngọn đèn trong tâm hồn tôi mỉm cười, nhuộm ánh sáng trên đôi chân em
ngụm rượu chát chúa trong tôi, cứ ngọt mãi thêm trên đôi môi em
Ôi, cô thợ gặt ôm chặt những tình khúc chiều hôm
Những giấc mơ đơn côi của tôi khát khao được tin rằng em thuộc về tôi

Em là của tôi, em thuộc về tôi, tôi hét toang lồng ngực
trong làn gió đêm, và cơn gió lạc trong lời than góa bụa của tôi
Em chiếm đoạt tận đáy sâu đôi mắt tôi, sự chiếm đoạt
dịu dàng như nước đọng long lanh trong đôi mắt huyền dịu của em

Em lạc giữa chốn yêu đương và âm nhạc của tôi
Tấm lưới nhạc trải dài bao la như thiên đường
Linh hồn tôi hồi sinh bên bờ mi mắt buồn của em
Trong đôi mắt buồn của em, miền đất của ước mơ bừng mở

Đôi chân nàng - Tus pies

Happy feet

Nếu muốn miêu tả tự do, tôi sẽ dùng hình ảnh một đôi chân tung tăng trên những nẻo đường khám phá thế giới.
Và Pablo Neruda, khi ông miêu tả đôi chân người phụ nữ, ta thấy rất nhiều yêu thương trìu mến ở trong đó, khi đôi chân tự do của người con gái chọn những bước đi tới bến đậu của tình yêu: người đàn ông mà nàng yêu thương.

Đôi chân nàng (Trích trong phần Dấu Yêu của Tập thơ Những vần thơ của Vị Tướng)

Khi ta không ngắm được khuôn mặt nàng
Ta nhìn ngắm đôi chân nàng

Đôi chân nàng có khung xương cong cong
Đôi chân nhỏ xinh xinh nhưng mạnh mẽ

Ta biết đôi chân nâng đỡ nàng
để cơ thể mảnh mai của nàng
khe khẽ vươn lên từ đôi chân

Eo lưng và khuôn ngực của nàng
hai chấm nhỏ tim tím
đậu nơi bầu ngực của nàng
Hai giếng thăm thẳm sâu, đáy mắt nàng
như tung cánh bay lên
Đôi môi nồng nàn vị cây trái của nàng
Hai bím tóc đo đỏ của nàng
Tất cả dựng thành lâu đài nhỏ của ta

Nhưng ta yêu biết bao đôi chân nàng
Chỉ bởi rằng đôi chân đã bước
những bước chân trên mặt đất,
lướt trong gió,trên mặt nước
cho tới khi đôi chân ấy tới được bên ta.

2/21/2012

Sonnet XIV - Một góc cùng mái tóc

Tóc bay

Biết dành bao nhiêu thời gian cho vừa để tôn vinh mái tóc của nàng
Từng sợi, từng sợi ta đếm và nâng niu ngợi ca
Những kẻ tình si khác muốn được sống trong đôi mắt tình nương
Còn ta chỉ đơn phương ước làm nghệ nhân nâng niu chăm sóc mái tóc nàng

Ở nước Ý, người ta gọi nàng là nữ thần Medusa
bởi mái tóc nàng ngàn muôn sợi túa tung từng tia sáng
Xin gọi nàng là Nàng Tóc Rối Bối Rối Lọn Xoăn của ta
Trái tim ta biết rõ lối vào ra trên từng sợi mái tóc

Nếu có khi nào nàng lạc lối trong chính mái tóc của mình
xin đừng quên ta, hãy nhớ rằng nàng vẫn có một kẻ yêu thương nàng thiết tha
Đừng bỏ mặc ta bơ vơ lạc bước, thiếu vắng những sợi quấn quýt mái tóc nàng

trong thế giới tăm tối, dọc ngang sợi hư vô
những con đường đầy bóng ảo, và những cơn đau nhói bơ vơ
cho tới khi vầng dương lại ngời rạng, rực rỡ tỏa sáng từ ngút ngàn mái tóc của nàng


(Sonnet XIV )