
Soneto VXXIX
Em yêu dấu, khi đêm xuống, hãy bện chặt trái tim em vào tim anh
để trong mơ,hai trái tim đôi ta sẽ đánh bại bóng đêm
như tiếng trống kép rền vang trong rừng sâu
dội vào bức tường ken dầy lá ẩm mục
Cuộc viễn du trong đêm: là ngọn lửa đen huyền say ngủ
cắt đứt những sợi dây nho của đất
chính xác như đầu tàu hỏa kéo cả đoàn tàu
chở đầy bóng đêm và những tảng băng trong vô tận
Em yêu dấu, hãy buộc anh vào những chuyển động trong veo
tới nhịp đập tim em miệt mài trong lồng ngực
với đôi cánh thiên nga vụt bay khỏi làn nước động
để giấc ngủ của đôi ta đáp trả những câu hỏi tận xa xôi
của sao trời bằng chiếc chìa khóa duy nhất
mở cánh cửa duy nhất bị bóng đêm khép chặt
Soneto LXXX
Em yêu dấu, anh trở về đây sau bao đớn đau và muôn dặm trường lặn lội
về với giọng hát của em, và đôi tay em lướt trên cây đàn ghi-ta
về với ánh lửa,cắt ngang mùa thu bằng những nụ hôn
về với đêm khuya bao trùm một vòng tròn rộng ôm lấy bầu trời
Anh cầu nguyện cho muôn người có bánh mì và quyền lợi
cầu nguyện cho những công nhân thiếu tương lai có được mảnh đất
mong sao anh không phải hiến máu hay lời ca để đổi lấy bình yên
Nhưng anh thà đánh đổi tính mạng anh chứ không đời nào từ bỏ tình em bao yêu dấu
Vậy: hãy chơi điệu van-xơ của đêm trăng bình yên
Điệu hò đò lướt trên giai điệu êm mượt của cây đàn ghi-ta
cho đến khi tâm trí anh rệu rã, chìm vào giấc mơ
bởi muôn đêm trằn trọc mất ngủ suốt cuộc đời anh đã bện thành
bến đỗ trong rừng sâu nơi đôi tay em trú ngụ và lượn bay
suốt đêm thâu canh giấc sâu cho những kẻ mộng du còn mãi ngủ say
(Đêm rất cần bình yên cho giấc mộng hiền)
No comments:
Post a Comment