4/10/2012

Để hơi thở đêm khép vòng tay ôm ấp

Lạc


Soneto VXXXI


Và giờ đây em là của anh. Em hãy thảnh thơi để giấc mơ của em ngả vào trong anh
Yêu thương, và khổ đau và những bộn bề công việc đều cần yên giấc, lúc này
Đêm tối đã quay những vòng bánh xe vô hình
Em trong trẻo tựa hổ phách bên anh say giấc nồng

Em yêu dấu, không ai khác có thể tới được giấc mơ của anh.
Đi thôi, chúng mình sẽ cùng nhau, vượt dòng nước của thời gian
Không ai khác sẽ cùng anh chạy dài theo những chiếc bóng
chỉ mình em thôi, mãi mãi xanh tươi, mãi mãi ánh dương, mãi mãi ánh trăng

Bàn tay em đã xòe mở những ngón tay mảnh dẻ
và để những giọt nước rỏ dịu dàng rơi rớt
Đôi mắt em khép lại như đôi cánh xám, và anh chuyển động

theo sau, theo dấu làn nước em cuốn theo, đang cuốn
anh đi. Đêm tối, trái đất và cả cơn gió đang xoay vần trong vòng quay số phận.
Thiếu vắng em, anh chỉ còn là nỗi hư vô như một giấc mơ của em thôi.



Soneto VXXXII


Em yêu dấu, khi cánh cửa của đêm tối khép lại
Em hãy xuyên màn đêm đen đến với anh
Khép lại mộng mơ, em mang thiên đường vào đôi mắt anh
Chảy dài như dòng sông mênh mông trong huyết mạch của anh

Giã biệt ánh sáng nghiệt ngã của ngày đang rệu rã rơi
vào chiếc bị của quá khứ, ăn mày dĩ vãng từng ngày
Giã biệt những tia sáng của đồng hồ và trái cam
Ôi, bóng đêm, người bạn lâm thời, xin mời vào!

Trên con thuyền này, làn nước này, cái chết này, sự sống này,
Chúng mình lại hội ngộ, trong giấc nồng, hồi sinh
Chúng mình là cuộc hôn nhân đầy nhiệt huyết của Màn Đêm

Anh không biết ai, ai còn, ai mất, ai thảnh thơi, ai trằn trọc
nhưng chính trái tim của em đã đem
bao ngọt ngào của bình minh, vào trong lồng ngực ấm của anh

No comments:

Post a Comment