
The 100 Love Sonnets by Pablo Neruda
Đây lời tựa của Pabo Neruda gửi cho người vợ, cũng là người mà ông dành tặng những vần thơ trong tập thơ này. Những lời tâm sự thật thiết tha, mãnh liệt và đầy tình cảm. Đặc biệt nhất là hình ảnh những câu thơ như những thanh gỗ tự nhiên, được dựng lên để xây nên ngôi nhà gỗ, ngôi nhà được dựng từ những phiến gỗ của tình yêu (14 thanh), để cho đôi mắt của người yêu thương mà ông ngưỡng mộ và ngợi ca có một chốn gọi là nhà để sống ở đó.
To Matilde Urrutia
"My beloved wife, I suffered while I was writing these misnamed "sonnets"; they hurt me and caused me grief, but the happiness I feel in offering them to you is as vast as a savanna. When I set this task for myself, I knew very well the down right side of sonnets, with elegent discriminating taste, poets of all times have arranged rhymes that sound like silver, or crystal, or cannonfire. But- with great humility- I made these sonnets out of wood, I gave them the sound of that opaque pure substance, and that is how they should reach your ears. Walking in forest or on beaches, along hidden lakes, in latitudes sprinkled with ashes, you and I have picked up pieces of pure bark, pieces of wood subject to the coming and goings of water and the weather. Out of such softened relics, then, with hatchet and machete and pocketknife, I built up these lumber piles of love, and with fourteen boards each, I built little houses, so that your eyes, which I adore and sing to, might live in them. Now that I have declared the foundation of my love, I surrender this century to you: wooden sonnets that rise only because you gave them life."
- Pable Neruda (October 1959)-
Còn đây là tác phẩm thứ hai, sau bài thơ đầu tiên là về Maltide, trong phần đầu tiên có tên là Ban Mai.
Khúc so-nê thứ hai - Chỉ còn mình chúng ta bên nhau
Em yêu dấu, qua bao dặm trường, đôi ta mới hội ngộ trao nhau nụ hôn
Qua bao đơn côi lặng lẽ, ta mới được chung bước đồng hành
Cuốn theo cơn mưa, ta chỉ có con tàu cô đơn làm bạn
Ở Taltal nơi không có bình minh cũng chẳng có mùa xuân.
Nhưng em và anh, em yêu dấu, đôi ta luôn có nhau kề bên
Từ y phục cho tới tận thịt da chúng ta
đã kề sát bên nhau trong mùa thu, trong làn nước, kề cận, cho đến khi
chỉ còn mình chúng ta bên nhau, chỉ còn em, chỉ còn anh.
Hãy nghĩ tới sức mạnh của dòng chảy đã cuốn đi
bao đá sỏi, và nước của vùng đồng bằng Boroa
hãy nghĩ về khi đôi ta bị chia cắt bởi những chuyến tàu, những quốc gia
Chúng ta cần gì hơn là giữ trọn mãi yêu thương
dù còn muôn nỗi băn khoăn, như bao chàng trai và cô gái khác
như trái đất gọi cẩm chướng trỗi dậy, cho cánh hoa bừng nở.
No comments:
Post a Comment