
Khu vườn mùa đông / Jardín de invierno - Pablo Neruda
Kìa mùa đông tới. Chiếu ánh sáng áp đặt
Tôi thấy những chiếc lá chầm chậm rơi
Khoác trên mình sắc vàng và vẻ tĩnh lặng
Tôi là một cuốn sách bằng tuyết
một bàn tay lớn, một đồng cỏ rộng mở
một vòng tròn chờ đợi
Tôi thuộc về Đất Mẹ và mùa đông
Những lời phong thanh từ mặt đất loang trong vòm lá
Chẳng mấy chốc lúa mì nở bung
Bị ngắt mạch bởi những bông hoa đỏ như lửa cháy
Rồi mùa thu tới để viết xuống
Ly rượu Thánh:
Mọi thứ sẽ qua, chiếc cốc lửa rực mùa hè
chỉ là bầu trời phù du hư ảo
những đám mây dẫn đường cũng cháy rụi
Tôi đứng bên ban-công tối với niềm vô bờ tiếc nuối
như ngày hôm qua với những sợi dây thường xuân mỏng manh của tuổi thơ tôi
Ước mong rằng Đất Mẹ sẽ giang đôi cánh
đón lấy tấm tình bơ vơ của tôi
Tôi biết đóa hồng rồi sẽ rụng rơi
Cành của những cây đào đã héo
Sẽ yên ngủ và sẽ lại nảy mầm
Tôi say miên man cùng bầu dưỡng khí từ không trung
Cho tới khi đại dương bao la đã biến thành đêm
và bầu trời đỏ ối tan thành tro bụi
Giờ đây Đất Mẹ buông nhịp sống
Lặng lẽ căn vặn bằng câu hỏi xưa cũ nhất
Lớp da của tĩnh lặng căng lên
Một lần nữa tôi là kẻ lặng câm
bước tới từ chân trời xa lắc
khoác chiếc áo bằng chuông và mưa giá lạnh:
Tôi nợ Đất Mẹ một cái chết trong sạch
một khát vọng bừng sống.
No comments:
Post a Comment