12/18/2012

Chẳng hề lãng quên (một bản sô-nát)

Let go of yesterday

No hay olvido (sonata)
Nếu em hỏi rằng anh đã đi đâu
thì anh sẽ nói: "Cuộc đời rồi vẫn tiếp diễn"
Anh sẽ nói về lớp đất đen phủ mờ đá sỏi
về thời gian như dòng chảy lê thê, khi suối sông tự mình phá hủy
Anh chỉ biết những khi loài chim sải cánh bỏ đi
hay khi đại dương lùi lại sau lưng mình, hay chính là người con gái khổ đau sầu tủi
Vì sao có biết bao nơi thật khác biệt, Vì sao ngày
cứ nối ngày trôi qua? Vì sao bóng đen
của đêm vẫn ngập khóe miệng ta? và tại sao vẫn còn chết chóc?

Nếu em hỏi anh: Anh từ đâu đến, anh sẽ nói về những điều đổ nát, tả tơi
những vật dụng bỗng vô tri, ta chẳng còn bén hơi
Những loài cầm thú thối tha, to xác như chẳng từ thường nhật
và của chính trái tim anh đây khôn nguôi sầu hận

Có những ai đã qua đời ta chẳng hề chỉ là sầu thương hoài niệm
cũng chẳng là loài chim cu vàng ngủ vùi trong quên lãng
chỉ còn lại khuôn mặt đầm đìa nước mắt vương
bàn tay ta nghẹn ngào nơi cổ họng
như đau thương mỗi khi lá lìa cành
như bóng đen của một ngày ảm đạm
như một ngày kia nếm đủ nỗi thương đau từ dòng máu tim ta chảy lặng

Này đây hoa vi-ô-let tím và loài chim én -
những diệu kì đem niềm vui tới cùng ta, những dấu ấn dịu dàng thiết tha
chỉ hiện ra trong cơn mưa dài bất tận
để niềm vui và bao trong veo được ghé qua rồi cất bước ra đi im lặng

Hãy cùng dừng lại nơi đây, bên mũi nhọn của tấm rào chắn nghẹn
bỗng vô dụng chẳng gặm nhấm nổi lớp vỏ mỏng nơi lặng thinh quây quần tụ quanh
Bởi vì anh tới nơi đây chẳng có ai cất lời đáp lại
chỉ thấy: chết chóc ngoài kia nhiều vô kể
nhiều vô kể, những cầu tầu nhuốm chìm trong ánh dương rực đỏ
những đầu tầu vẫn đập vào những thân tàu đậu sát kề bên
những cánh tay khép vào cùng những nụ hôn
nhiều vô kể những điều mà anh chỉ muốn chôn vào quên lãng.

No comments:

Post a Comment