2/07/2012

Khúc ngợi ca cô thôn nữ làm vườn

IMAG1697
Vườn nhà của Pablo Neruda với vợ của ông(ảnh từ cuốn Pablo Neruda, Presence and absence) và ảnh bìa xanh của cuốn Elementary Odes of Pablo Neruda.

Khúc ngợi ca cô thôn nữ làm vườn

Em yêu, anh vẫn biết em có đôi tay
như cành đinh hương nở hoa thơm,
như bông hoa huệ trắng ánh bạc:
Em đã làm nên điều thần kỳ
với bùn lầy
làm đất bừng sinh sôi
nhưng
khi
Anh thấy em, tay đào, tay cuốc
hất đá sỏi sang một bên
ngón tay bới rễ sâu
Lúc ấy anh chợt nhận ra
hỡi cô thôn nữ dấu yêu
không chỉ đôi tay lam lũ kia thôi
mà cả trái tim em
cũng là lòng đất bao yêu thương
rằng em
đang
vun xới cho cây cỏ
sinh sôi,
nhè nhẹ chạm
lớp vỏ
ẩm hơi đất
để mở toang
cho mầm
được hé mắt.

Và, rồi
từ sau chỉ một
mầm ấy
cây nối cây
cứ mọc,
khuôn mặt em
lấm vết
một nụ hôn
in đất bùn
Em đến
và cây đời
sinh sôi,
Em đi
và từ bàn tay em
hoa cỏ
đâm rễ
vươn cành
đơn độc
thanh mảnh

Cây nhài nở hoa
khoác lớp cánh trắng tuyết
như đôi mi em dày
tầng tầng lớp lớp muôn ánh sương, ánh sao


Vạn vật
vươn dậy dưới tay em
đội
lòng đất
rồi vươn nhanh như thổi
thành những ánh xanh tán lá,
tràn sức sống.
Em tâm tình
cùng mầm cây cỏ lá,
hỡi em yêu dấu
cô thiếu nữ có khuôn mặt ửng hồng
bàn tay em
rất đỗi thân quen
cùng lòng đất
giục cây cối
vụt lớn lên
nối tiếp.

Em yêu dấu,
cũng như vậy
đôi tay
mát dịu làn nước
trái tim
sâu thẳm lòng đất
của em
hiến dâng bao màu mỡ
và sức sống cho những bài ca của anh
Em làm rung động
trái tim anh
trong giấc ngủ say nồng
và muôn cây bừng nở
từ giấc mộng anh
Anh tỉnh giấc, mở to đôi mắt
và em đã ươm vào
trong anh, thật bất ngờ,
những ngôi sao
hiện lung linh
trong lời bài hát.


Vậy đó, cô thôn nữ trong vườn hỡi
Tình yêu của đôi ta
chính là
lòng đất mẹ
Miệng em xinh là cây đời với bao cánh hoa
Còn trái tim anh nguyện tìm đất sâu bắt rễ
(P.N.)

Mất rất nhiều thời gian để trở lại với thơ của PN khi chợt cảm thấy đi vào lối mòn cảm xúc.
Một thử nghiệm khác với cấu trúc thơ mới Khúc ngợi ca/Tụng ca (ode) thuộc thể loại câu chữ ngắn nhưng có cả chục câu thơ nối tiếp nhau như chiếc thang dây tình cảm. Hãy tưởng tượng khi ta thả chiếc thang dây ra, cuộn dây thang sẽ ầm ầm lao xuống và bật tung ra, có khi như cảm giác buốt nhói, giằng xé trong lồng ngực căng lên khi cảm xúc dâng trào, lan tỏa khắp trong ta. Thực ra câu chữ của ông vô cùng cô đọng và súc tích, nhưng tôi đã không làm được điều đó mà phải mượn những lời diễn giải dài hơi hơn, bởi thực sự cảm xúc của tôi trong bài thơ đã như dây leo bò lan trên tường mất rồi!

Một bài thơ về khu vườn và một người phụ nữ đầy yêu thương trong khu vườn, tôi dành tặng cho một người bạn đã viết nên những vần thơ khắc khoải về khu vườn của lòng mình từ xa , rất xa quê nhà.

No comments:

Post a Comment