Mid-day
Soneto XXXIII
So-nê số 33
Em yêu dấu, giờ chúng mình hãy về nhà đi
nơi những dây trường xuân leo lên hàng rào
Trước khi em về tới, cây sẽ vào tới tận phòng em rồi
mùa hè trần trụi dưới chân những bụi kim ngân.
Những nụ hôn lãng du của chúng ta sẽ bao phủ thế giới
Ac-mê-ni-a, một giọt mật ong đặc đầy từ đất ẩm
Srilanca, chim bồ câu xanh, và sông Trường Giang, phân cách
ngày khỏi đêm từ sự nhẫn nại cổ đại
và giờ đây, em yêu dấu, vượt qua đại dương lấp lóa
Chúng ta trở về, như đôi chim mù lòa chao cánh đâm vào tường
về tổ ấm của mùa xuân xa xôi
bởi vì tình yêu không thể lượn bay không chút nghỉ ngơi.
Trở về với bức tường bên cuộc sống của chúng mình, tới những tảng đá cuội dưới lòng biển
trở về với lãnh địa riêng của chúng, trả lại nụ hôn của đôi ta
No comments:
Post a Comment