
Clenched soul
Đôi ta đã lạc lối dù chỉ mới hoàng hôn
Chẳng ai thấy đôi ta lúc chiều hôm, tay trong tay
khi đêm xanh đã nhòa mờ phủ tấm màn đêm lên trái đất
Từ góc nhìn bên cửa sổ
Tôi thấy ánh hoàng hôn tưng bừng yến tiệc trên đỉnh núi mờ xa
Có đôi khi một mảng sáng của vầng dương
như đồng xu nhỏ bé cũng tỏa sáng trong bàn tay tôi
Tôi nhớ em khi hồn tôi nghẹn ngào thổn thức
trong sầu đau, em đã biết, vùi chiếm lòng tôi
Khi ấy em ở nơi đâu?
Còn ai nữa ở bên?
và đang nói điều gì?
Sao bỗng nhiên muôn yêu thương ào ạt ùa cả về đây
khi trong tôi muộn phiền sầu não, tưởng em quá đỗi xa xôi?
Cuốn sách rơi xuống đã khép lại lúc hoàng hôn
Tấm áo choàng của tôi cuốn lại dưới chân như con thú bị thương nằm lánh
Mãi vẫn là như vậy, em nhòa dần trong màn đêm
trong ánh hoàng hôn, xóa nhòa cả hình bóng

No comments:
Post a Comment