7/09/2012

Khung cửa khắc khoải đợi chờ


The window looking in and out


Soneto LXV
- Sonnet 65

Matilde, em ở đâu, từ dưới đó anh nhận thấy
ngay dưới cổ anh và ngay phía trên trái tim
có tiếng đập nhói đau lên những xương sườn
Em đã đi nhanh vậy sao.

Anh cần ánh sáng từ nguồn sinh lực nơi em tỏa rạng
Anh nhìn quanh, với niềm hy vọng bỏng cháy
Anh dõi mắt trong khoảng trống bơ vơ thiếu vắng bóng em có hình dáng một ngôi nhà
Chẳng còn gì nữa ngoài những khung cửa sổ u sầu

Mái nhà thơ dại trên cao gan lì lắng nghe
Tiếng mưa rơi của những cây cổ thụ già trơ trụi lá
tiếng lông hồng nhẹ chao, và bất cứ sinh linh nào mà Bóng Đêm muốn giam trong tù ngục

Thế rồi anh ngồi đó đợi em, như ngôi nhà hoang đơn côi
Cho đến khi em lại thấy anh và về cư ngụ dưới vòm che chở nơi anh
Nếu không, những cửa sổ nhà anh mãi còn nhói đau khắc khoải


No comments:

Post a Comment