
Soneto LXIV - Sonnet 64
Yêu đương trào dâng nhuốm tràn đời anh đầy sắc tím
và anh chấp chới, chơi vơi, như bóng chim mù lòa vẫy cánh
Đến một ngày anh tới bên cửa sổ phòng em, cô bạn nhỏ ơi:
Cho em bỗng nghe thấu tiếng thổn thức từ trái tim anh tan vỡ
Rồi từ bóng tối âm u, anh vươn tới sát ngực em
chẳng danh phận, chẳng biết,quen; anh bay tới tòa tháp lúa mì
Anh trỗi dậy giữa đời như con sóng cuốn giữa hai bàn tay em
Anh vươn mình ùa vào đại dương hân hoan của đời em.
Làm sao nói hết giữa cõi đời này anh đã nợ em. Anh chỉ biết rằng:
Em yêu dấu ơi, duyên nợ với em thật ngọt ngào, như rễ cây
bắt nguồn từ Araucania *, em yêu dấu hỡi, anh đã nợ em sâu nặng
Chẳng mảy may do dự, anh biết mối duyên nợ ấy sáng rạng như sao trời
Anh nợ em trào chất ngất lòng giếng sâu hoang dã
Nơi thời gian dõi mắt nhìn tia chớp lóe lên phiêu lãng
* Araucania: là một tỉnh ở Chi-lê, quê hương của Matilde, vợ Pablo Neruda.
(Hôm nay, tình cờ giở tập 100 bài thơ tình, thấy bài này rất hay!)
No comments:
Post a Comment