2/29/2012

I ask for silence - Xin cho tôi giây phút lặng yên

Có hè đường nghiêng chạm vào lá rơi
Đường Hiller thân quen , Ann Arbor một sớm mùa thu tôi yêu

Đây là một trong những bài thơ tôi thích nhất, về tình yêu mãnh liệt nhất của Pablo Neruda, tình yêu cuộc sống. Đôi khi tôi cảm thấy mình chưa yêu đủ mãnh liệt như ông để chuyển tải bài thơ sang Tiếng Việt. Nhưng cũng xin dành những vần thơ này cho những người bạn của tôi, những người mà cuộc sống của họ giúp tôi thấy lòng yêu được mãnh liệt hơn ..


Pido Silencio

I Ask For Silence
~ Pablo Neruda-

Giờ đây, xin hãy cho tôi được một mình
Giờ đây, xin hãy cho tôi được vắng bóng

Tôi sẽ khép mi mắt

Tôi chỉ muốn có năm điều
Năm điều yêu thương nhất trong đời.

Một là tình yêu vĩnh cửu

Hai là được thấy mùa thu
Tôi không thể tồn tại thiếu lá thu
là là bay và rớt xuống khi mùa lại tới

Ba là mùa đông nghiệt ngã
trận mưa buốt giá tôi yêu, những vuốt ve
của ngọn lửa trong hoang vu băng giá

Bốn là của tôi, mùa hạ
Tròn trịa như là trái dưa
Và năm là đôi mắt của em
Matilde, tình yêu tha thiết của lòng anh
Anh sẽ không ngủ được khi thiếu cặp mắt em
Anh chẳng còn tồn tại khi thiếu đi trìu mến ánh nhìn đôi mắt ấy

Anh đánh đổi cả mùa xuân
để em mãi mãi ngóng nhìn anh

Bạn tôi hỡi, đó là tất cả những gì tôi muốn
Tưởng rằng chẳng có gì mà lại là tất cả những gì tôi yêu

Nếu muốn, xin hãy cứ bỏ đi.

Tôi đã sống quá đủ đầy mà tới một ngày
Tôi hiểu mình sẽ phải bị lãng quên
Như bụi phấn nhẹ tênh rời mặt bảng gỗ
Chỉ trái tim tôi sẽ vẫn đập mãi

Nhưng nếu tôi cầu xin chút yên lặng
Đừng bao giờ nghĩ rằng tôi từ giã cõi đời
Chân lý chính là điều ngược lại
Rằng tôi sẽ còn sống mãi

Rằng tôi vẫn cứ là tôi, và tôi sống mãi với đời

Tôi sẽ chẳng là tôi nếu sâu thẳm trong tôi
Hạt giống kia không nẩy mầm
Nhưng cánh mầm đầu tiên ấy sẽ đâm chồi
đội đất chào đón ánh bình minh
Nhưng nếu như Đất Mẹ chỉ có bóng tối
và trong lòng tôi cũng chỉ là bóng đêm đen
Tôi nguyện sẽ giống như giếng nước sâu trong đêm
mặt nước phẳng lặng đón những vì sao của bóng đêm gửi lại
như kẻ độc hành đi trong mênh mông đồng lúa

Chính bởi tôi đã sống cuộc đời đủ đầy thế
Mà tôi càng muốn phải sống lâu thêm

Chưa bao giờ giọng tôi sang sảng vang
và nụ hôn nồng nàn tha thiết trên môi như thế

Và luôn là như vậy rằng giờ phút này sớm quá mất thôi
Ánh sáng nhẹ tênh bay đi với đàn ong chăm chỉ

Hãy cho tôi được lặng lẽ với tháng ngày
Tôi muốn ra đi để được hồi sinh như thế.

1 comment:

  1. Chị dịch xong rồi à. Bài thơ đẹp quá

    ReplyDelete