Love - Yêu dấu
Chính bởi em, trong khu vườn hoa
bừng nở, anh nhói đau vì làn hương xuân
Anh đã quên mất khuôn mặt em, anh không còn
nhớ hơi bàn tay em, vị ngọt đôi môi em
từng bén quen bên anh ra sao?
Chính bởi em, anh yêu bức tượng thạch cao trắng muốt
dáng thẫn thờ trong công viên, pho tượng hình nhân trắng muốt
mù lòa, lặng câm ...
Anh đã quên giọng nói của em, giọng nói hân hoan ấy
Anh đã quên đôi mắt em ...
Như bông hoa tìm tới hương thơm của mình, anh bám lấy
chút kí ức nhòa mờ về em. Anh sống trong nỗi đau
xót như một vết thương; nếu em chạm vào anh, em sẽ
để lại trong anh những nhói đau vô phương cứu chữa
Em dịu dàng vuốt ve những quấn quýt bên anh, giống như
những cành dây leo đang vươn khắp bức tường cao u sầu
Anh đã quên những dấu yêu từ em, nhưng dường như anh
vẫn thoáng thấy hình bóng em bên mọi khung cửa sổ
Chính bởi em, hương thơm nồng nàn của
mùa hè khiến anh nhói đau; chính bởi em, anh lại
tìm kiếm những dấu hiệu của khát khao đã chìm lắng:
Sao băng, những vật thể rơi tự do.
No comments:
Post a Comment