
Soneto XXXIX
Mãi tới khi đôi tay của em nở bừng
những vân tay tròn trịa trong thiên nhiên hiền hòa
Anh mới thấu hiểu đôi tay em đã nâng niu, chăm sóc từng bụi rễ,
tưới đẫm từng nhánh hồng mọc quấn quýt trong nhau
Cuốc xẻng, và bình nước như lũ con nít
bám theo bước chân em, nhấm nháp và hớp lấy từng mẩu đất
Và như vậy đó, khi làm việc, em thảnh thơi
đất màu mỡ sinh sôi, hoa cẩm chướng nở thắm tươi ánh lửa
Anh cầu xin tình yêu và mật ngọt thanh cao cho đôi tay em
cho đất đai hòa quyện, ấp ủ bao mầm tinh khiết
trong lòng đất: vạn vật sinh sôi cả trong trái tim anh
Để cho anh như hòn đá kia bùng lên ngọn lửa
bỗng thấm đẫm làn nước mát khi em cất tiếng ca
và giọng em tựa cánh rừng xa ngân nga tiếng hát
No comments:
Post a Comment