
Es tan corto el amor, y es tan largo el olvido.
Tôi sẽ viết những vần thơ u sầu nhất đêm nay
Viết rằng, màn đêm đang vỡ toang
và những ngôi sao xanh lấp lánh ánh bạc tít tận trời xa
Làn gió đêm vần vũ bay trên bầu trời và hát ca
Tôi sẽ viết những vần thơ u sầu nhất đêm nay
Tôi đã yêu nàng và có những lúc nàng cũng yêu tôi.
Trong những đêm như đêm nay, tôi ôm nàng mãi trong tay
Tôi hôn nàng, hôn mãi dưới bầu trời đêm mênh mang
Có những lúc nàng yêu tôi, và tôi cũng yêu nàng
Làm sao kìm nén yêu đương với đôi mắt tuyệt đẹp không chớp mi kia
Tôi sẽ viết những vần thơ u sầu nhất đêm nay
Tự nhủ rằng tôi không có nàng, thấm thía nỗi đau tôi đã mất nàng
Để nghe tiếng đêm mênh mang, bỗng mênh mang hơn vì thiếu vắng hình dáng của nàng
Và lời thơ bơ vơ rớt xuống hồn tôi như sương đêm chơi vơi rơi lên ngọn cỏ
Vì sao tình yêu của tôi không giữ được nàng
Màn đêm vỡ toang và nàng chẳng còn bên tôi.
Chỉ vậy thôi. Từ xa xăm có ai đang hát. Từ chốn xa xôi
Hồn tôi tan nát vì đã mất nàng
Đôi mắt tôi dõi tìm nàng như thể muốn đến với nàng
Trái tim tôi kiếm tìm nàng, mà nàng chẳng còn bên tôi.
Một đêm trắng vẫn với những bóng cây như đêm nay
Chúng tôi, của giờ khắc đó, đã không còn bên nhau như xưa
Tôi không còn yêu nàng nữa, chắc thế, nhưng tôi đã yêu nàng biết bao
Giọng nói tôi bơ vơ ngóng tìm trong gió được chạm khẽ đôi lời vào tai nàng
Một đêm nào đó, nàng sẽ ở bên kẻ khác. Vẫn những nụ hôn như của tôi trước đây.
Giọng của nàng, thân hình ngời sáng của nàng, đôi mắt mênh mang của nàng.
Tôi không còn yêu nàng nữa, chắc thế, nhưng có lẽ tôi vẫn yêu nàng
Giờ yêu ngắn chẳng tày gang, mà quên lãng vẫn bẽ bàng dài thêm
Vì đêm nay giống nhiều đêm tay tôi từng siết chặt ôm lấy nàng
Hồn tôi giờ đã nát tan vì nay thì đã mất nàng còn đâu
Dẫu nàng chỉ chuốc sầu đau thì đây lần cuối tôi rầu lòng thôi
Và tôi xin viết hết lời dòng thơ lần cuối của tôi gửi nàng.
No comments:
Post a Comment